|
Thiếu nhi chúng con yêu quí.
Tin Mừng thánh Marcô vừa thuật lại cho
chúng ta hai câu chuyện.
Chuyện Chúa Giêsu bảo mọi người hãy coi
chừng những ông kinh sư và chuyện người đàn bà goá nghèo bỏ tiền vào hòm
dâng cúng trong đền thờ.
Cha hỏi chúng con: Chúng con thích câu
chuyện nào hơn?
- Thưa cha câu chuyện bà goá nghèo.
- Tại sao chúng con lại thích câu chuyện
này?
- Thưa vì chính Chúa Giêsu thích.
- Chúng con trả lời hay quá. Đúng là
Chúa Giêsu cũng thích và hơn nữa Chúa còn coi đó như một bài học Chúa
muốn dạy các môn đệ của Chúa.
1. Bà goá nghèo này bên ngoài xem ra
chẳng có gì đáng nói. Những người như bà ở đời này có lẽ chẳng được mấy
ai quan tâm để ý. Vậy mà hôm đó bà lại được Chúa để ý. Bà chỉ làm một
công việc rất bình thường đó là bỏ vào thùng tiền dâng cúng trong đền
thờ có "hai đồng tiền kẽm, trị giá một phần tư đồng bạc Rôma" Vậy mà
việc làm của bà đã lọt vào mắt Chúa. Lý do Chúa để ý tới không phải là
vì bà đã làm một việc to tát. Bà chỉ làm một việc rất tầm thường nhưng
qua việc đó Chúa đã thấy được tấm lòng của bà.
Bà tốt vì bà có tấm lòng. Tấm lòng của
bà quảng đại hơn nhiều người khác. Chúa bảo "Có lắm người giàu bỏ thật
nhiều tiền" (Lc 12,42). Đáng lý ra những người bỏ nhiều tiền thì phải
được khen chứ. Vậy mà ở đây Chúa lại khen bà goá nghèo vì bà đã bỏ vào
hòm dâng cúng có "hai đồng tiền kẽm, trị giá một phần tư đồng bạc
Rôma". Tại sao vậy chúng con? Đây chúng con hãy nghe chính Chúa cắt
nghĩa. "Quả vậy, mọi người đều rút từ tiền dư bạc thừa của
họ mà đem bỏ vào đó; còn bà này, thì rút từ cái túng thiếu của mình mà
bỏ vào đó tất cả tài sản, tất cả những gì bà có để sống"(Lc 12,44)
Như vậy rõ ràng đối với Chúa, tốt hay
không tốt không phải là do bỏ nhiều hay bỏ ít mà là do ở tấm lòng
chứ không phải do những gì mình dâng cúng.
Một du khách kia qua sa mạc và tìm thấy một nguồn nước thật trong lành,
thơm mát. Sau khi đã thỏa mãn cơn khát, người khách ấy lấy nước đổ đầy
vào một chiếc bọc da rồi mang về dâng cho nhà vua mà ông hết lòng yêu
mến, cốt để cho cho nhà vua cũng được thưởng thức một nguồn nước trong
mát chưa từng thấy trong vương quốc của ngài.
Sau nhiều ngày vượt qua chặng đường dài dưới trời nóng bức, cuối cùng
người khách cũng về đến cung điện. Khách vào chầu nhà vua, dâng cho
ngài bọc nước mà ông đã lấy từ trong sa mạc. Nhà vua nếm qua và không
ngớt lời khen ngợi lòng yêu mến kính trọng của thần dân đối với mình
trước mặt mọi người. Người khách hân hoan ra về lòng cảm thấy mừng rỡ
hân hoan vì đã làm cho cho đức vua được hạnh phúc. Nhưng ngay sau khi
người khách ra đi, các quan hầu cận xin đức vua cho họ được nếm thử thứ
nước đặc biệt đó. Đức vua bằng lòng. Nhưng ngay sau khi nếm thử thứ nước
đó, các quan cận thần của nhà vua đã hết sức ngỡ ngàng vì vị nước trong
bọc không thơm ngon như lời kể của vị khách, nhất là thái độ và cử chỉ
của nhà vua đối với người khách lạ. Bởi thế các quan mới hỏi:
- Thưa ngài, tại sao ngài lại có thái độ như vậy? Nước trong bọc da đã
hư rồi mà ngài vẫn uống ngon lành trước mặt du khách, lại còn khen ngợi
hết lời nữa.
Nhà vua trả lời:
- Ta không nhận phẩm chất nước trong bọc da, nhưng ta nhận và khen ngợi
tấm lòng quí mến của người khách đối với Ta. Đó là điều quan trọng làm
cho ta sung sướng.
Chúa Giêsu trong câu chuyện hôm nay cũng có một cách hành xử như thế đối
với người đàn bà nghèo chỉ bố thí có hai đồng xu nhỏ tại đền thờ
Giêrusalem.
2. Cha hỏi chúng con: Chúng ta có thể sống được như người đàn bà goá này
không?
Câu trả lời của cha: Được miễn là chúng ta có một tấm lòng tốt.
+ Một nhà truyền giáo tại miên Đông Phi châu Phi kể lại câu chuyện của
một nhóm người bản xứ: cứ mỗi khi cần điều trị bệnh, họ đã chấp nhận đi
cả một ngày đường, băng qua bệnh viện chính phủ để đến cho được một bệnh
viện của hội Truyền giáo. Người ta hỏi họ tại sao họ lại phải đi cả một
quãng đường dài như vậy, để được điều trị tại bệnh viện của hội Truyền
giáo trong khi tại bệnh viện chính phủ, cũng có những loại thuốc như
thế.
Họ trả lời:
Những loại thuốc mà con người chế tạo ra có thể giống nhau, nhưng đôi
bàn tay và tấm lòng thì khác hẳn.
+ Ngày kia có một em bé người Nhật Bản đến gõ cửa một người đã về hưu
với ý định bán những hình phong cảnh nhỏ với giá một đồng một tấm. Em
cần tiền để làm gì? Ông lão hỏi em bé và được em cho biết: em muốn quyên
đủ một triệu đồng để cứu trợ nạn nhân của nạn động đất. Ông lão không
nén nổi nụ cười khi thấy em bé quá ngây thơ bé bỏng, trên tay chỉ vỏn
vẹn mấy tấm thiệp mà lại mơ giấc mộng to lớn là quyên được cả triệu
đồng, vì thế ông vừa mỉm cười vừa hỏi em bé:
- Một triệu đồng lận hả? Con muốn quyên góp số tiền to lớn như thế một
mình con sao?
- Không, em lắc đầu, còn có những đứa khác giúp con nữa.
+ Mẹ thánh Têrêxa Calcutta, vị sáng lập dòng Nữ Tử Thừa Sai Bác Ái, một
hôm đến nhà của những người hấp hối do các chị em trong dòng của mẹ chăm
sóc. Đây là căn nhà mẹ thiết lập để đón tất cả những người hấp hối không
có nơi nương tựa.
Mẹ muốn tạo điều kiện để những người nghèo khổ này tìm được một cái chết
xứng với phẩm giá của một con người.
Buổi tối hôm đó, người ta đưa tới một người đàn bà bị kiệt sức vì đói
khát và bệnh tật. Mẹ Têrêxa đã đích thân chăm sóc cho người đàn bà với
tất cả sự ưu ái và dịu hiền của một người mẹ.
Sau khi đã hồi sức, người đàn bà đã mở tròn đôi mắt đẫm lệ và thì thào
với Mẹ Têrêxa:
- Thưa bà, tại sao bà lại săn sóc tôi như thế ?
Với tất cả lòng yêu thương, mẹ Têrêxa trả lời:
- Bởi tôi muốn cho chị được hạnh phúc.
Trên khuôn mặt mà tử thần đang chập chờn định cướp lấy mạng sống, đôi
mắt của người đàn bà đau yếu kia bỗng sáng lên một niềm vui nở rộ. Bà cố
gắng nói:
- Bà hãy lặp lại câu nói đó một lần nữa đi.
Mẹ Têrêxa mỉm cười nói:
- Phải, tôi muốn cho chị được hạnh phúc.
Như một điệp khúc không bao giờ ngừng, người đàn bà ấy tiếp tục thều
thào:
- Xin bà hãy lập lại một lần nữa đi.
Và người đàn bà khốn khổ nắm lấy tay mẹ, đặt trên ngực mình như cố níu
kéo một chút hơi ấm, hơi ấm của tình người, của hạnh phúc mà chỉ có một
tấm lòng quảng đại mới có thể ban phát được.
Tấm lòng tốt đẹp quá phải không chúng con? |